“Xôi thịt”, “thô”, “nhìn là thấy ngán” hay những cụm từ vô tình hay được sử dụng để miêu tả một cơ thể đẫy đà, và mình cũng đã có giai đoạn đặt nặng rất nhiều những nhận xét không mấy dễ chịu đó, đáng buồn là theo cách tiêu cực.
Mình dần dần tự ti hơn, kéo theo là một chuỗi ngày buông bỏ việc chăm sóc bản thân tới mức vô thức mình bình thường hoá việc đó.
Mình nghĩ cả đời này mình vẫn không thể thay đổi.


Thế nhưng may quá, vào một ngày nào đó từ mấy năm về trước, mình nhận ra mình chưa bao giờ, cũng như không bao giờ giữ nguyên một trạng thái mà lúc ấy mình không hạnh phúc.
Châu đã thu gọn vòng 1 lần 1 vào 2 năm trước, ăn kiêng, tập luyện và lần đầu mỉm cười khi đứng trước gương sau rất nhiều ngày lơ đi việc đó, không phải là do mình đã thực sự lột xác, mà là khoảnh khắc mình nhận ra ám ảnh ngoại hình đã không còn thống trị tâm trí mình nữa rồi.
Mình mưu cầu cái đẹp hoàn hảo – luôn luôn thôi vì mình là người bình thường mà, thế nhưng mình hạnh phúc khi vẫn yêu luôn những nếp gấp mềm mại và từng đường nét ấm áp trên cơ thể này.
Bạn thấy trên ảnh là một cơ thể với nhiều ngấn mỡ, Châu thấy đó là mình đang trên con đường nỗ lực.
Vậy nên mình thật tâm hy vọng dù ở bất kỳ thời điểm nào, bạn cũng sẽ không ghét bỏ chính mình như Châu đã từng, nha!
